Truyện cực ngắn của PutinViệt – Kỳ 49

stone.tif241. Trên xe bus
Pu sưu tầm và biên tập

Girl xinh :
– Anh gì ơi, anh làm ơn cầm điện thoại trên tay đi ạ !?
Boy trẻ :
– Cầm làm gì, trong khi nó hết pin ?
Girl xinh :
– Em không nghĩ thế đâu, pin còn rất khỏe và đang có cuộc gọi tới nên nó rung cứ bần bật… vào phía sau em…

242. Quy định oái oăm.
Pu viết theo ý tưởng trên NET

Truyện xảy ra vào thời bao cấp ở một nước XHCN. Một người đàn ông bước vào cửa hàng mậu dịch quốc doanh :
– Bán cho tôi một chai diệt bọ chó.
Cô mậu dịch viên trả lời :
– Anh về mang con chó tới để chứng minh rằng anh có nuôi chó, đây là quy định !
Anh ta bực lắm nhưng phải làm theo. Lần sau anh ta lại đến :
– Bán cho tôi gói thuốc diệt chuột.
– Cảm phiền anh về mang chuột tới để chứng minh nhà anh có chuột, đây là quy định !
Anh ta bỏ về, lát sau quay lại và dắt theo Hà Mã với đứa con 3 tuổi :
– Bán cho tôi hộp bao cao su, cho vợ tôi gói băng vệ sinh và con tôi cái bô kèm theo giấy vệ sinh, chúng tôi chứng minh ngay tại đây !!!

243. Thư tình của cụ Ông.

Pu sưu tầm trên NET

Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.
Anh vẫn khoẻ. Mỗingày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.

Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!

Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.

Nhớ cách đây chừng 80 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.

Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.

Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 100. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.

Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.

Em ngủ ngon không?

Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.

Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, blog là gì. Chúng nó bây giờ chẳng có blog (chẳng bù cho ngày xưa, có cả blog Osin). Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả rôbốt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbốt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực !
Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa anh tròn 120 tuổi. Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo rôbốt nó mang thư đến cho anh em nhé.
Anh dừng bút.
Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.
Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.
Anh yêu dấu của em
Yêu em suốt đời.

244. Women & toán lý hóa.
Bài học kinh nghiệm của Pu.

– Khi được hỏi về tuổi họ thường trừ đi 25% (min) và chia 2 (max).
– Khi được hỏi về trang phục hoặc nữ trang trên người họ, họ thường nhân đôi giá mua.
– Khi được hỏi về thu nhập của Dở Hơi, họ nhân 3 (khi yêu DH) và chia 3 (khi ghét DH).
– Khi được hỏi về cô bạn chí thân của họ, họ không ngần ngại cộng thêm 01 giáp tuổi đời cho cô ấy, và “hóa trang” cho làn da cô ấy từ trứng gà bóc thành cột nhà cháy.
– Về hóa tính, khi được tặng quà họ sẽ luôn có phản ứng… cười.
– Về lý tính, họ thích được khen, cực ghét bị chê.

245. Thiên chức của Hà Mã.
Pu sưu tầm và chỉnh sửa.

Hà Mã (HM) leo ngồi lên đầu Dở Hơi (DH) là “thiên thượng”.
HM ngã xuống đất là “thiên hạ”.
Tiền bạc của HM là “thiên tài”.
Võng của HM nằm là “thiên võng”.
HM to con đè bẹp DH là “thiên phủ”.
Lời HM dặn là “thiên phú”.
HM mình dây, cao lòng ngòng là “thiên trường”.
Mông của HM là “thiên khu”.
Bị HM mắng chửi là “thiên trù”.
HM trang điểm, phấn son .. quần láo.. đồ trang sức là “thiên diện”.
Ghế HM phán là “thiên tòa”.
Cái vẻ bề ngoài của HM là “thiên mã”.
Nơi con HM tạm trú (280 ngày) là “thiên cung”.
HM triệt sản là “thiên sắc” (thiến).
HM ngồi là “thiên huyền” (thiền).
HM ân xá cho DH là “thiên nặng” (thiện).
HM ngủm là “thiên thăng”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s